Chuyện đời tự kể trong thế giới đèn mờ

Xem kết quả: / 0
Bình thườngTuyệt vời 

Cali Today News – Các cô gái bước vào con đường “buôn phấn bán hương” với nhiều lí do nhưng chỉ với một mục đích duy nhất là kiếm được nhiều tiền một cách nhanh chóng. Có người vì hoàn cảnh, cũng có người vì lười lao động, nhưng tựu trung lại họ đều phải gánh chịu những tủi nhục của nghề vốn bị xã hội khinh rẻ này. Chúng tôi trích đăng bài viết của Người Đưa Tin viết về những phận đời trong thế giới đèn mờ tại Việt Nam, trong những ánh đèn màu nhập nhàng ấy họ đã làm gì và nghĩ gì? Mời quý vị theo dõi.

Đằng sau những khuôn mặt môi son má hồng luôn tươi cười khi tiếp khách là những lòng trắc ẩn, những số phận trớ trêu của cuộc đời.

Ngày đầu bước chân vào quán massage làm việc, anh nhân viên cũ đưa tôi qua cửa bảo vệ và hai gian phòng khách khá rộng. Sau đó, anh ta dẫn tôi đi lần lượt qua hai dãy phòng, hướng dẫn tôi cách dọn phòng, mở nước ấm, mở xông hơi, đưa phiếu và rất nhiều công việc khác nữa.

Tại đây, tôi không khỏi ngỡ ngàng trước "thế giới đèn mờ", bởi không gian kép kín, mùi nước hoa nồng nặc và những cô gái chân dài ăn mặc hở hang, đứng, ngồi đủ mọi tư thế để chờ làm cho khách. Những tiếng guốc khô khan, những từ ngữ thô tục và những câu chửi thề, những trận "hỗn loạn" do khách "xù bo" dần dần trở nên quen thuộc với tôi.

den20mo

Ảnh minh họa.

"Muốn kiếm tiền nhanh, cứ làm massage"

Qua những buổi đầu lạ lẫm, dần dần tôi cũng tiếp xúc và làm quen với một vài cô gái trong quán. Cuối cùng, tôi xin số điện thoại rồi "bí mật" hẹn gặp từng người để nghe họ kể về cuộc sống riêng tư của mình. Mỗi con người mỗi số phận, mỗi cô gái mỗi cảnh đời khác nhau nhưng những câu chuyện mà họ kể đều rất đáng thương.

Đầu tiên tôi muốn nói tới Thương, cô gái có dáng người nhỏ nhắn, với mái tóc màu hạt dẻ chấm ngang đôi vai gầy mỏng manh. Trò chuyện với tôi, Thương không kìm nén được những dòng nước mắt chua xót, tủi nhục của cuộc đời.

Thương tâm sự: "Nhà em có năm anh em, em là con thứ hai nhưng lại là con gái đầu. Ở Quảng Nam không có đất canh tác nên bố mẹ chuyển vào lập nghiệp ở Bình Thuận đã gần hai chục năm nay. Mặc dù vậy, kinh tế gia đình lúc nào cũng khó khăn. Em bỏ học hồi lớp 10 rồi vào Sài Gòn xin làm quán cơm, được hơn một năm em xin vào làm công nhân may ở Khu chế xuất Linh Trung (quận Thủ Đức), sau đó lấy chồng".

Khi tôi hỏi về người chồng, giọng Thương nghẹn đắng: "Gia đình nhà chồng em chuyên cho vay nặng lãi, khi về làm dâu em mới hay chuyện này. Họ bảo em gọi điện về quê nói với bố mẹ đi vay vốn gửi vào đây để họ cho người khác vay và lấy tiền lãi gửi về. Nghĩ mọi chuyện cũng đơn giản nên em đã nghe theo.

Không ngờ chỉ mấy tháng sau, bố mẹ ở quê bị người ta xiết nợ, em hỏi về số tiền đó họ chỉ buông một câu cộc lốc rằng: “Đã cho người ta mượn nhưng họ không  trả". Nhiều lần sau này em hỏi họ cũng chỉ nói thế. Những lúc ấy, em chỉ  biết khóc và khóc thôi. Khi chẳng còn biết kêu ai, chẳng biết xoay đâu ra tiền để bố mẹ trả nợ, em và em gái đành dấn thân vào làm ở quán massage”.

Thương còn chia sẻ thêm: "Làm cái nghề này nhục lắm anh à. Nó cũng chẳng khác gì đem thân ra bán giữa chợ đời đâu. Nhưng vì con, vì bố mẹ, em gắng làm thêm vài năm nữa. Sau khi có vốn em sẽ bỏ về quê buôn bán gì đó để trang trải cuộc sống".

Với Thương bây giờ, cô gần như đã hết niềm tin vào người chồng, và đã rất lâu rồi, từ khi "dang dở" tới bây giờ cô không dám yêu ai nữa. Thương chia sẻ: "Sau khi ly hôn, em không gặp hắn, cũng không liên lạc gì. Có lẽ ngày xưa em còn nhỏ nên quá dại khờ. Giờ đây, em chỉ mong sao hắn đừng xen vào cuộc đời em nữa. Em cũng không dám yêu nữa bởi em sợ lắm rồi".

Những vòng quay số phận

Khác với Thương, Duyên, cô gái quê Vĩnh Long xuất thân trong một gia đình khá giả nhưng khi cha mẹ làm ăn thua lỗ, cả cơ nghiệp sụp đổ, cô đành phải dấn thân vào làm massage. Duyên kể: "Lúc em còn nhỏ, cha mẹ em có nhiều ruộng đất, cuộc sống không túng thiếu. Đến năm 2003, khi em 16 tuổi, cha mẹ buôn bán bị lỗ nặng, bán hết gia tài vẫn chưa trả hết nợ.

Cuộc sống bắt đầu những tháng ngày chật vật, hầu như hôm nào cũng có người tới nhà em đòi nợ. Thương cha mẹ, em theo người chị họ ra Hải Phòng xin vào làm nhân viên massage. Ở ngoài đó, em làm được gần một năm rồi bỏ về quê vì nhớ nhà. Sau này, em mới xin lên làm tại Sài Gòn. Tính sơ sơ, em cũng làm nghề này 9 năm rồi".

Duyên coi massage là nghề nhanh kiếm được tiền, chỉ sau nghề "bán hoa". Cô thẳng thắn: "Con gái như tụi em, học hành thì ít, lại muốn kiếm tiền thật nhanh và thật nhiều thì chỉ có hai việc, một là làm gái gọi, hai là làm massage thôi". Đã không ít lần, Duyên từ bỏ công việc nhưng vì hoàn cảnh, cuối cùng cô cũng không dứt được. "Nhiều lần bị khách mắng chửi, bị bà chủ phạt oan, sỉ nhục, tủi thân em đã bỏ về nhà, nhưng rồi không biết làm gì nên em phải quay lại nghề này", Duyên cho hay.

Vòng quay của số phận, sức mạnh của đồng tiền,áp lực từ cuộc sống cộng với tình thương của con cái dành cho cha mẹ đã khiến đôi vai nhỏ bé của Duyên phải gánh vác một trách nhiệm nặng nề. Làm massage và kiếm thật nhiều tiền, đó là mục tiêu hiện tại của Duyên, cô chỉ mong sao những đồng tiền mình kiếm được sẽ giúp cha mẹ mình có một cuộc sống an nhàn hơn ở vùng quê nghèo khó.

Huê, cô gái sinh ra ở vùng quê đầy nắng gió Quảng Bình tâm sự: "Quê em nghèo, khí hậu khắc nghiệt, nhà lại đông anh em, cha mẹ làm ruộng nhưng không đủ sống, nợ nần mỗi ngày một nhiều nên họ thường cãi nhau. Lúc đầu vào Sài Gòn, em đã tìm hiểu và xin vào làm massage. Làm cái gì cũng khổ, nhưng làm gái massage vừa khổ, vừa nhục, ra xã hội lại không có chỗ đứng, em không dám ngẩng mặt lên nhìn người ta".

Hiện giờ, Huê đang nuôi đứa con gái nhỏ hơn một tuổi, đứa bé là kết quả của mối tình lầm lỡ giữa cô và "anh hai" con bà chủ. Cô nghẹn ngào khi kể về cuộc tình cay đắng ấy: "Vì lúc đầu, em còn thơ dại nên suy nghĩ bồng bột, em chỉ mong sao kiếm được một người đàn ông có bản lĩnh, có tiền của để nương tựa nhưng không ngờ… Anh hai là một sự lựa chọn quá sai lầm của em".

Huê còn cho biết thêm về những ngày cực khổ của cô khi mang thai và giữ lại đứa bé: "Sau khi biết em có mang, bà chủ đuổi em như một con hủi: "Lũ gái như tụi mày, một ngày ôm biết bao nhiêu thằng, làm sao tao tin được". Em đã nhiều lần định phá nhưng lại không đành, em sợ, hơn nữa em muốn chứng minh cho bà chủ biết, dù hàng ngày phải tiếp cả chục lượt khách, phải cười nói và để họ ôm ấp nhưng trái tim của em khi yêu là rất thật.

Thế rồi được bao nhiêu tiền dành dụm bấy lâu, em ra thuê phòng trọ rồi cố gắng chạy vạy thêm để sinh con. Sinh được hơn 5 tháng, em trở lại quán xin gặp bà chủ, cũng may con em giống y chang bố nó nên không cần phải xét nghiệm, không cần phải thử máu bà chủ cũng biết đó đích thực là cháu mình. Giờ bà chủ cũng thương em mà nói đúng ra là thương Hồng Minh (con gái của Huê) nên cho em ở lại làm, còn "anh hai" đã lấy vợ và làm quản lý một quán massage khác ở Đồng Nai".

Cũng qua những cuộc trò chuyện ấy với các cô, tôi đã biết thêm nhiều hoàn cảnh đặc biệt khác như của Thu, một cô gái trẻ vì ham mê cờ bạc, sống đua đòi mà phải dấn thân vào làm gái massage để trả nợ. Hay trường hợp của Giang, cô gái có một "ông chồng" luôn rượu chè, cá độ… Và từ đây, nhiều bí mật khác về "thế giới ngầm" trong quán massage dần dần được lật tẩy.

Theo Người đưa tin


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

Thêm ý kiến

1.Không dùng lời lẻ chửi thề tục tỉu.
2.Tự chịu trách nhiệm về bài viết & góp ý của mình.
....
Xin đọc qua phần Nội Quy

Mã an toàn
Làm mới

   facebook     Blogspot      googleplus      twitter
thegioi default lnd thumb
Châu Á chaua1 xahoi1
cd1 CS1
nhanquyen1 binhluan1
Thơ Văn        tho1
VNCH          
linhvnch1
Phật Giáo    
phatgiao Công Giáo conggiao1
 

kac1968imagedsplay0803tjac
kac1968imagedsplay0803tjac

  Vivi                                             
Vivi
default lnd thumb
  Ý Nga                       
Y Nga Thumb
vnflag
NMH thumb
default lnd thumb
vnflag
default lnd thumb
default lnd thumb
default lnd thumb
 

Copyright © 2013 Bản quyền thuộc về Lý Tưởng Người Việt. Liên lạc qua email.
Xin lưu ý: mọi ý kiến góp ý và bài đăng của độc giả không phải và cũng không nhất thiết phù hợp với quan điểm của Lý Tưởng Người Việt.
Please take a moment to read the disclaimer & site rules: Disclaimer